Ngôn ngữ không chỉ được tạo ra bởi dây thanh âm, mà nó là kiệt tác của một bộ khuếch đại khí động học. Dưới lăng kính Vật Lý Khí Âm Học (Acoustic Aerodynamics), một hệ thống sai khớp cắn không chỉ phá hủy nụ cười, mà nó đập vỡ toàn bộ cấu trúc khoang cộng hưởng (Resonance chamber) của khoang miệng, gây ra hiện tượng phát âm sai lệch vật lý (Ngọng).
Khi phát âm các phụ âm xát (Fricatives) như "S", "Z", "F" hoặc "V", luồng không khí từ phổi bị nén lại và phải đi qua một khe hở hẹp chuẩn xác đến từng milimet giữa rìa cắn răng cửa trên và răng cửa dưới (hoặc môi dưới). Ở bệnh nhân răng mọc thưa hoặc vẩu chìa (Overjet lớn), khoảng cách này bị phá vỡ. Luồng khí áp suất cao thoát ra ngoài không chịu sự kiểm soát của biên độ răng, sinh ra hiện tượng nhiễu loạn luồng khí (Turbulence).
Thay vì tạo ra một tần số âm thanh sắc nét, luồng khí xoáy này sinh ra các dải sóng âm rít, lèo nhèo hoặc thoát khí vô định hình. Khối cơ lưỡi – trong nỗ lực tuyệt vọng để lấp kín khoảng trống vật lý do răng xô lệch tạo ra – phải vươn ra những tọa độ sai lệch. Nó liên tục chạm vào các điểm mù, khiến âm vị bị bóp méo từ cấp độ sóng âm (Acoustic wave level). Sự biến dạng khí âm học này khóa chặt bệnh nhân vào một tật phát âm mãn tính, không thể giải quyết bằng các bài tập trị liệu ngôn ngữ nếu hàng rào vật lý vô cơ của cung răng không được dịch chuyển lại đúng tọa độ giao thoa luồng khí.
Khi phát âm các phụ âm xát (Fricatives) như "S", "Z", "F" hoặc "V", luồng không khí từ phổi bị nén lại và phải đi qua một khe hở hẹp chuẩn xác đến từng milimet giữa rìa cắn răng cửa trên và răng cửa dưới (hoặc môi dưới). Ở bệnh nhân răng mọc thưa hoặc vẩu chìa (Overjet lớn), khoảng cách này bị phá vỡ. Luồng khí áp suất cao thoát ra ngoài không chịu sự kiểm soát của biên độ răng, sinh ra hiện tượng nhiễu loạn luồng khí (Turbulence).
Thay vì tạo ra một tần số âm thanh sắc nét, luồng khí xoáy này sinh ra các dải sóng âm rít, lèo nhèo hoặc thoát khí vô định hình. Khối cơ lưỡi – trong nỗ lực tuyệt vọng để lấp kín khoảng trống vật lý do răng xô lệch tạo ra – phải vươn ra những tọa độ sai lệch. Nó liên tục chạm vào các điểm mù, khiến âm vị bị bóp méo từ cấp độ sóng âm (Acoustic wave level). Sự biến dạng khí âm học này khóa chặt bệnh nhân vào một tật phát âm mãn tính, không thể giải quyết bằng các bài tập trị liệu ngôn ngữ nếu hàng rào vật lý vô cơ của cung răng không được dịch chuyển lại đúng tọa độ giao thoa luồng khí.