Lịch sử nha khoa bảo tồn đã bước qua thời kỳ vật liệu trám chỉ đóng vai trò là những khối đắp đầy thụ động. Dưới lăng kính của Sinh thái học Kháng khuẩn Cục bộ (Local Antimicrobial Ecology), bề mặt của bất kỳ vật liệu nhân tạo nào trong miệng cũng có nguy cơ trở thành bến đỗ cho màng sinh học (Biofilm) vi khuẩn. Nếu vật liệu trám không có khả năng tự bảo vệ, vi khuẩn kỵ khí sẽ bám dính vào rìa miếng trám, tiết axit và tái lập ổ sâu răng ngay tại vị trí cũ (Sâu răng thứ phát). Sự ra đời của Composite thế hệ mới đã định nghĩa lại khái niệm phục hồi bằng cách biến miếng trám thành một "lò phản ứng sinh hóa" chủ động tiêu diệt vi khuẩn.
Bí mật công nghệ nằm ở việc tích hợp các Monomer kháng khuẩn (điển hình là MDPB - Methacryloyloxydodecylpyridinium bromide) trực tiếp vào trong ma trận của chất keo dán và nhựa trám. Khi tiến hành Trám răng composite, các phân tử MDPB này không hề bị rửa trôi theo thời gian, mà chúng bị khóa chặt (Immobilized) vào trong mạng lưới Polymer sau khi chiếu đèn quang trùng hợp.
Khi chủng vi khuẩn Streptococcus mutans bơi đến và cố gắng bám vào bề mặt miếng trám hoặc len lỏi vào vi kẽ, màng tế bào mang điện tích âm của chúng sẽ va chạm với điện tích dương cực mạnh của nhóm Pyridinium trên phân tử MDPB. Cú va chạm điện từ này lập tức xé rách màng tế bào vi khuẩn, làm rò rỉ tế bào chất và khiến vi khuẩn chết ngay tại chỗ (Bactericidal effect). Quá trình diệt khuẩn diễn ra liên tục 24/7 mà không làm ảnh hưởng đến các tế bào ngà răng của cơ thể. Sự tiến hóa của vật liệu phục hình này đã thiết lập một vùng cấm sinh học vĩnh cửu, đảm bảo chiếc răng được hàn trám không bao giờ bị vi khuẩn đánh sập thêm một lần nào nữa.
Bí mật công nghệ nằm ở việc tích hợp các Monomer kháng khuẩn (điển hình là MDPB - Methacryloyloxydodecylpyridinium bromide) trực tiếp vào trong ma trận của chất keo dán và nhựa trám. Khi tiến hành Trám răng composite, các phân tử MDPB này không hề bị rửa trôi theo thời gian, mà chúng bị khóa chặt (Immobilized) vào trong mạng lưới Polymer sau khi chiếu đèn quang trùng hợp.
Khi chủng vi khuẩn Streptococcus mutans bơi đến và cố gắng bám vào bề mặt miếng trám hoặc len lỏi vào vi kẽ, màng tế bào mang điện tích âm của chúng sẽ va chạm với điện tích dương cực mạnh của nhóm Pyridinium trên phân tử MDPB. Cú va chạm điện từ này lập tức xé rách màng tế bào vi khuẩn, làm rò rỉ tế bào chất và khiến vi khuẩn chết ngay tại chỗ (Bactericidal effect). Quá trình diệt khuẩn diễn ra liên tục 24/7 mà không làm ảnh hưởng đến các tế bào ngà răng của cơ thể. Sự tiến hóa của vật liệu phục hình này đã thiết lập một vùng cấm sinh học vĩnh cửu, đảm bảo chiếc răng được hàn trám không bao giờ bị vi khuẩn đánh sập thêm một lần nào nữa.